Ai là người đặt nền móng cho kỹ thuật thông tim chẩn đoán và điều trị?
Werner Forssmann bác sĩ người Đức được cho là người đặt nền móng cho kỹ thuật này, và giai thoại của ông có thể nói kịch tính và thú vị nhất trong lịch sử y học thế giới.
Sự việc diễn ra vào mùa hè năm 1929 như sau:
Lệnh cấm từ cấp trên: Khi Forssmann (lúc đó mới 25 tuổi) trình bày ý tưởng luồn ống thông vào tim người sống, giáo sư hướng dẫn của ông là Ferdinand Sauerbruch (bác sĩ phẫu thuật lừng danh nhất nước Đức thời đó) đã kiên quyết cấm đoán vì cho rằng điều này quá điên rồ và chắc chắn sẽ gây tử vong ngay lập tức.
Thỏa thuận với Gerda Ditzen: Để có thể lén lút thực hiện, Forssmann buộc phải nhờ đến Gerda – nữ y tá nắm giữ chìa khóa tủ chứa các ống thông niệu quản vô trùng. Nhờ vẻ ngoài điển trai, ông tán tỉnh Gerda, ông đã dành nhiều thời gian đọc sách y khoa cho cô nghe và thuyết phục cô về ý tưởng của mình. Vì quá yêu Forssmann, Gerda cuối cùng đã đã tin và đồng ý mở tủ, nhưng với một điều kiện cực kỳ táo bạo: Forssmann phải thực hiện thí nghiệm đó trên chính cơ thể cô thay vì cơ thể ông. Vì Gerda không muốn bất kỳ nguy hiểm nào xảy ra với Forssmann
Cú lừa ngoạn mục trên bàn mổ: Forssmann giả vờ đồng ý. Ông hướng dẫn Gerda nằm lên bàn mổ, cẩn thận cột chặt tay chân cô lại (với lý do để cô không giật mình làm hỏng thủ thuật) và bôi thuốc sát trùng, gây tê vùng cánh tay cô. Thế nhưng, lợi dụng lúc Gerda đang bị trói chặt và khuất tầm nhìn, Forssmann đã quay sang tự rạch tĩnh mạch ở nếp gấp khuỷu tay trái của chính mình và luồn ống thông vào.
Sự đồng lõa làm nên lịch sử: Khi ống thông đã vào sâu được khoảng 30cm, Forssmann mới cởi trói cho Gerda. Lúc này cô mới nhận ra mình bị lừa. Dù ban đầu rất tức giận, nhưng khi thấy sự quyết tâm của Forssmann, cô đã chuyển sang ủng hộ. Cả hai cùng nhau đi bộ một quãng đường dài xuống phòng X-quang ở dưới tầng hầm. Tại đây, ống thông được đẩy vào sâu đủ 60cm, chạm tới tâm nhĩ phải. Kỹ thuật viên X-quang đã chụp lại bức ảnh lịch sử chứng minh thí nghiệm thành công.
Thành tựu: Sau khi thí nghiệm thành công, Forssmann hào hứng mang tấm phim X-quang chụp lại chiếc ống thông nằm gọn trong tâm nhĩ phải đến trình bày cho giáo sư hướng dẫn — Ferdinand Sauerbruch. Thay vì được công nhận, Forssmann đã bị sa thải ngay lập tức với một lời mắng nhiếc thậm tệ: “Với những cái trò xiếc này, cậu có thể đi hành nghề ở một rạp xiếc, chứ không bao giờ có chỗ trong một đại học danh giá của nước Đức!”
“You might get your habilitation by these experiments in a circus, but never in a respectable German university.”
Sau câu nói phũ phàng đó, sự nghiệp nghiên cứu tim mạch của Forssmann hoàn toàn khép lại. Ông phải chuyển sang làm một bác sĩ tiết niệu bình thường tại một thị trấn nhỏ và chịu sự ghẻ lạnh của đồng nghiệp suốt nhiều thập kỷ. Mặc dù bị giới y khoa thời bấy giờ chỉ trích dữ dội vì hành động “điên rồ” này, nhưng sự dũng cảm của ông đã chứng minh rằng thông tim là khả thi và an toàn. Năm 1956, ông cùng với André Cournand và Dickinson Richards được trao giải Nobel Y học cho những khám phá liên quan đến thông tim.
Hôn nhân: Dù Gerda Ditzen sẵn sàng hy sinh thân mình vì Forssmann, họ không tiến tới hôn nhân. Forssmann sau này kết hôn với một bác sĩ tiết niệu tên là Elsbet Engel vào năm 1933. Dẫu vậy, sự dũng cảm và màn “đồng lõa” của Gerda luôn được y văn thế giới nhắc đến như một mảnh ghép không thể thiếu giúp Werner Forssmann mở ra kỷ nguyên mới cho ngành thông tim mạch.

Bài viết liên quan
Vaccines
Ticovac – Vaccine mới phòng viêm não do bọ rận
Tin khác
Công nghệ CRISPR và ứng dụng trong y học
Tin khác
Pylarify – Hoạt chất phóng xạ hỗ trợ PET chẩn đoán ung thư tuyến tiền liệt