Trong thử nghiệm lâm sàng về các thuốc chống ung thư mới, ở pha I, liều dung nạp tối đa (Maximum Tolerated Dose: MTD) và liều giới hạn độc tính (Dose Limiting Toxicity: DLT) cần được kiểm chứng, nhằm giúp xác định phạm vi liều lượng sử dụng, tùy thuộc vào tần suất và mức độ xuất hiện các biểu hiện có hại.

Cách xác định MTD và DLT

Thông thường để xác định MTD và DLT, liều lượng thuốc thử nghiệm sẽ được chia ra và sử dụng theo nhiều cấp độ liều tăng dần cho đến khi xuất hiện độc tính. Ở liều xuất hiện độc tính được gọi là DLT. Liều ngay trước liều gây ra độc tính gọi là MTD.

Độc tính được xác định là khi xuất hiện biểu hiện có hại phi huyết học (ví dụ mô tạng) ≥ grade 3, hoặc biểu hiện có hại huyết học ≥ grade 4 dựa theo phân loại CTCAE của NCI.

Phương pháp 3+3 (Three patients cohorts)

Phương pháp 3+3 là phương pháp thường được sử dụng để xác định MTD và DLT trong thử nghiệm lâm sàng đối với thuốc chống ung thư mới.

Đầu tiên 3 bệnh nhân được lựa chọn để tham gia. Liều lượng thuốc thử nghiệm sẽ được chia ra và sử dụng theo nhiều cấp độ liều tăng dần.

  1. Ở các liều sử dụng, nếu cả 3 bệnh nhân không xuất hiện độc tính: liều sử dụng sẽ được tăng dần lên theo lịch trình kiểm chứng..
  2. Nếu 2 trong số 3 bệnh nhân xuất hiện độc tính: liều này được xác định DLT. Liều ngay trước đó được xác định là MTD.
  3. Nếu 1 trong 3 bệnh nhân xuất hiện độc tính: tăng thêm 3 bệnh nhân mới, và thử cùng liều lượng. Kết quả nếu 1 trong 6 bệnh nhân xuất hiện độc tính (3 bệnh nhân mới không xuất hiện độc tính), thì tăng liều tiếp theo lịch trình. Nếu ít nhất 2 trong 6 bệnh nhân xuât hiện độc tính (xuất hiện độc tính ở 3 bệnh nhân mới), thì liều này là DLT và liều trước đó là MTD.